Yến tử
Học thuậtThân thiện
Định nghĩa
- Danh từ riêng:
- Tên một nhân vật lịch sử: "Yến tử" là tên gọi khác của Án Anh, một đại phu nổi tiếng của nước Tề thời Xuân Thu. Ông có tên tự là Bình Trọng.
- Biểu tượng của đức tính tiết kiệm và tận tụy: Tên gọi này gắn liền với hình ảnh một vị quan thanh liêm, chăm lo việc nước, có lối sống cực kỳ giản dị và tiết kiệm.
Ví dụ sử dụng
- Danh từ riêng:
- Sử sách ca ngợi đức độ của Yến tử. (Sử sách ca ngợi đức độ của Án Anh.)
- Câu chuyện về cuộc đời Yến tử được lưu truyền rộng rãi. (Câu chuyện về cuộc đời Án Anh được lưu truyền rộng rãi.)
Các cách sử dụng nâng cao
"Tấm gương Yến tử": dùng để chỉ tấm gương về sự tiết kiệm, liêm khiết và hết lòng vì nước vì dân.
- Ông ấy sống giản dị, được mọi người ví như tấm gương Yến tử thời hiện đại. (Ông ấy sống giản dị, được mọi người ví như tấm gương Án Anh thời hiện đại.)
"Đức tính của Yến tử": cụm từ dùng để nhắc đến các phẩm chất đáng quý như tiết kiệm, chăm chỉ, tận tâm với công việc.
- Nhà lãnh đạo ấy được khen ngợi vì có đức tính của Yến tử. (Nhà lãnh đạo ấy được khen ngợi vì có đức tính của Án Anh.)
Biến thể và từ liên quan
- Án Anh: Tên chính của nhân vật, đồng nghĩa với "Yến tử".
- Án Tử: Một cách gọi tắt khác, thường dùng trong văn chương.
- Yến Anh: Cách gọi kết hợp họ và tên.
Từ đồng nghĩa
- Án Anh: Tên gọi chính thức.
- Án Tử: Cách gọi tôn kính.
Thành ngữ, điển tích liên quan
"Yến tử cừu": chỉ tấm áo cừu cũ của Án Anh mặc suốt ba mươi năm, biểu tượng cho sự tiết kiệm, giản dị đến mức tối giản.
- Lối sống của ông ta khiến người ta nhớ đến hình ảnh "Yến tử cừu". (Lối sống của ông ta khiến người ta nhớ đến hình ảnh tấm áo cừu của Án Anh.)
"Bữa ăn Yến tử": chỉ bữa ăn đạm bạc, không có nhiều thịt cá, theo gương bữa ăn của Án Anh (bữa ăn không hai lần có thịt).
- Dù giàu có, ông vẫn thường duy trì "bữa ăn Yến tử". (Dù giàu có, ông vẫn thường duy trì bữa ăn đạm bạc như Án Anh.)
- Tức án Anh
- Thông chí: án Anh người đất Di Duy nước Tề thời Xuân Thu, tự Bình Trọng, làm quan đại phu nổi tiếng tiết kiệm, siêng năng lo việc nước, bữa ăn không hai lần ăn thịt, mặc một tấm áo hồ cừu trong suốt 30 năm, nổi danh khắp các chư hầu